Tạm biệt tháng 9 | 9 lời cảm ơn!

Mấy nay ra đường buổi tối, thấy trời hơi lành lạnh. Bỗng giật mình nhận ra trời đã vào thu. À mà sắp hết thu đến nơi rồi. Nhưng mà hình như mình vẫn chưa được thưởng thức hương hoa sữa đặc trưng của Hà Nội!

Vậy là những ngày cuối cùng của tháng 9 đã qua đi. Kỳ thực chỉ nhớ khúc nghỉ tết Độc lập 30/4. Thế nào lại làm một lèo đến gần 20/10 rồi nhỉ? Thực sự thời gian trôi đi quá nhanh. Đến giờ ngồi nhìn lại, bản thân mình vẫn thấy rất mơ hồ. 

Ơ, mùa hè vừa rồi của mình ra sao nhỉ? Mình đã bước qua những ngày nắng nóng kỷ lục của Hà Nội như thế nào? Đã đặt chân đến những đâu? Học được gì trong thời gian làm online tại nhà?… Thực sự không thể nhớ nổi! 

BỞi vậy, mình tin rằng một vài checklist sẽ giúp mình ghi nhớ tốt hơn. Nói lời cảm ơn nhiều hơn với cái tốt đẹp; Cố gắng dẹp bỏ bớt thói hư, tật xấu, chuyện buồn; Bắt tay vào những dự định có ích cho tháng mới….

Series: Tạm biệt tháng 9: 9 lời cảm ơn 

9-loi-cam-on-thang-9

Hồ Chí Minh bùng dịch ngay khi mình kết thúc chuyến nghỉ dưỡng dài ngày cùng người thân trong Sài Gòn. Điều đó thực sự rất may mắn. Vì chỉ cần muộn thêm vài tuần, có lẽ hiện tại mình vẫn đang phải cách ly trong Củ Chi. Hay biết đâu lại thuộc diện F1, F2 cũng nên. 

Những tưởng Hà Nội bình an hơn. Thế nhưng, Hà Nội lại bùng dịch. Mọi người rỉ tai nhau, Hà Nội chúng ta lại ốm rồi!

Từ một vài người đến vài chục người nhiễm. Có những hôm đỉnh điểm lên đến cả trăm ca F0. Chỉ thị 15 rồi lại tiếp chỉ thị 16, giãn cách toàn thành phố Hà Nội. Tất cả các cửa ngõ, tổ đội đều thực hiện chiến lược nội bất xuất, ngoại bất nhập. Vậy là chúng ta lại bắt đầu chuỗi thời gian làm việc tại nhà. Thậm chí nhiều người buộc phải nghỉ việc… May mắn thay, ngành nghề của mình cho phép làm online toàn thời gian tại nhà. Vậy là mình cứ ru rú quanh 4 bức tường phòng trọ đến hơn 2 tháng…

Covid – 19 đã mang đi của chúng ta quá nhiều thứ. Đó là người thân, gia đình, bạn bè, công việc và cả những dự định trong tương lai. Nhưng dẫu sao ở thời điểm hiện tại, bản thân mình cũng đã bình an vượt qua những tháng khó khăn đó. Chỉ vậy thôi cũng đủ hạnh phúc hơn rất nhiều người, rất nhiều gia đình…

#1: Cảm ơn vì mũi Vacxin đầu tiên 

Vùng dịch được ưu tiên tiêm Vacxin, trong đó có Hà Nội. Theo kế hoạch của thành phố, hết ngày 15/09, 100% người dân sẽ được tiêm ít nhất 1 mũi. Sau bao lâu mong ngóng, chờ đợi, 11h trưa ngày 12/09, mình đã được tiêm mũi Vacxin đầu tiên theo khu vực sinh sống.

Xung quanh xóm trọ nhà mình, các anh chị đều đã tiêm Astrazeneca từ trước. Riêng mình tiêm Vero Cell. Trước đó, nhiều người nói “Thuốc Tàu” sợ lắm, lỡ có cái gì? Lỡ không hiệu quả?… Bla…Bla… Quả thật ban đầu mình cũng có suy nghĩ như vậy. Nhưng ngẫm lại, sai bét. 

thang-9-da-tiem-vacxin

Thuốc Tàu đâu phải chỉ bán cho Việt Nam? Có rất nhiều nước nhập khẩu mà? Lại là Vacxin tiêm cho người dân cả nước, chẳng nhẽ lại không có sự kiểm duyệt chặt chẽ? Đúng là tỉ lệ hiệu quả không bằng Astrazeneca, Pfizer hay Moderna. Nhưng đó vẫn là một lá chắn bảo vệ mình an toàn trong bối cảnh dịch bệnh như hiện nay…

Cảm ơn vì bản thân mình đã được mũi Vacxin Vero Cell đầu tiên.

#2: Cảm ơn tất cả vì đã được đi làm trở lại!

Hơn 2 tháng làm việc tại nhà vì Covid – 19, lần đầu tiên mình biết đến chế độ tem phiếu, Cũng là lần đầu tiên mình ở trong nhà lâu đến vậy!

Tháng 9 đánh dấu một bước chuyển tiếp cực kỳ quan trọng của Hà Nội. Đầu tháng vẫn là những ngày giãn cách triền miên tại nhà.  Cuối tháng, tín hiệu có vẻ khả quan hơn khi dịch bệnh đã dần ổn định và kế hoạch tiêm Vacxin hoàn thành. Thủ Đô bắt đầu nới lỏng hơn, chỉ thị 15 được áp dụng. Đồng nghĩa rằng mình đã có thể tới văn phòng làm việc mà không cần giấy đi đường. 

Ôi! Giây phút được đi làm trở lại thật quá đỗi sung sướng. Trước đây khi đi làm miết mải cả ngày, cả tuần đến tối muộn mới lê bước về nhà, mình chỉ mong sao được vài ngày nghỉ. Khi đó, chắc chắn mình sẽ dành thời gian để ngủ, để ăn, chơi, xem phim, tán gẫu với bạn bè. Nhưng khi được thỏa ước mong thì lại nhanh chán. Làm việc tại nhà dài ngày quả thực chẳng ổn tẹo nào. Rồi thì bí bách, ngột ngạt, khó chịu, cuồng chân cuồng tay. Nay được “sổ lồng”, mình hứa cam tâm tình nguyện cống hiến cho những ngày tháng bận rộn!

thang-9-duoc-di-lam-tro-lai

Ngẫm ra, mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều so với bạn bè, người thân của mình trong Sài Gòn. Thật không dám tưởng tượng được họ đã trải qua 5 tháng giãn cách trong phòng trọ nhỏ hẹp như thế nào?

Để làm được điều đó, các cấp chính quyền đã phải nỗ lực đến nhường nào? Đội ngũ tuyến đầu đã phải căng mình chống dịch không phút ngơi nghỉ ra sao? Dịch bùng vào giữa mùa hè, Hà Nội nóng đỉnh điểm. Trong khi mình ngồi điều hòa mát lạnh thì các y bác sĩ, cán bộ, tình nguyện viên vẫn phải khoác lên mình bộ đồ bảo hộ dày cộp…

Mình muốn gửi một lời cảm ơn, tri ân chân thành đến những người ở tuyến đấu chống dịch. Cảm ơn vì đã giúp Thủ Đô bình an hơn, giúp những người lao động trong đó có cả mình được đi làm trở lại!

#3: Cảm ơn sếp vì đã được nhận đầy đủ tháng lương 

Trong 9 lời cảm ơn tháng 9, mình muốn dành 1 lời cảm ơn đến sếp của mình!

Mình có một vài người bạn trong Sài Gòn. Giãn cách 5 tháng, một số người đã phải nghỉ hẳn việc vì công ty không thể chống chọi. Vậy là họ đã rơi vào tình trạng ở nhà trọ không việc, không lương? Sống sao những 5 tháng? 

Khi xem video ghi lại hình ảnh đoàn xe máy rời Sài Gòn về quê, mình đã bật khóc! Bố mẹ, con cái đèo bồng nhau rong ruổi trên quãng đường hơn cả 1000km. Đói thì ăn bánh mì, mệt thì nằm ngủ ngay bên vệ đường. Chỉ mong sao được trở về nhà bình an. Thực sự rất xót xa!

Người ta tìm đến chốn hoa lệ với ước mơ làm giàu. Nay thành phố hoa lệ lại trở thành tâm điểm của đại dịch. Lại cướp đi công việc và thậm chí là người thân của họ. Họ về nhà thôi! Họ rời xa chốn hoa lệ đầy bon chen, mệt mỏi và đau khổ để trở về quê hương… Dẫu biết khó khăn, nghèo đói bủa vây. Nhưng đây là cách tốt nhất để duy trì sự sống, bảo vệ gia đình nhỏ. 

nhan-du-luong

Vậy so với những người đó, bản thân mình còn may mắn hơn rất nhiều. Hà Nội mới chỉ giãn cách 2 tháng. Mình vẫn có công việc đều đặn và vẫn được nhận đầy đủ tháng lương, mặc dù công ty cũng đang gặp nhiều khó khăn. 

Sếp bảo “công ty không thể cắt giảm lương của các em được. Vì các em vẫn đang làm việc hàng ngày. Và đây là thời điểm khó khăn. Tiền ăn, tiền nhà đè đầu. Nếu cắt giảm thì các em lấy gì mà sống?”

Tạm biệt tháng 9, mình muốn gửi lời cảm ơn đến sếp, đến công ty vì đã cho mình và đồng nghiệp nhận đủ tháng lương trong thời điểm giãn cách. 

#4: Cảm ơn trợ cấp từ nhà nước

Người Việt Nam có truyền thống lá lành đùm lá rách. Trong hoàn cảnh khó khăn của Covid – 19, rất nhiều người rơi vào tình trạng mất việc, đau đáu bữa ăn thường nhật. May sao nhà nước đã kịp thời tung gói hỗ trợ để giúp người dân phần nào nguôi đi những khó khăn, gắng gượng vượt qua đại dịch. 

Thật may mắn, phường mình ở cũng được nhận trợ cấp. Không phải là tiền mặt như những nơi khác, mà đơn giản đó chỉ là 5kg gạo, 1 chai nước mắm, 1 chai xì dầu, 1 quả bí đỏ. Nhưng sao nó ấm lòng đến vậy! 

loi-cam-on-thang-9

Mình và cả hàng xóm 2 bên vẫn duy trì công việc đều đặn. Mức thu nhập có giảm. Song, nhìn ở một khía cạnh nào đó, mình đang may mắn hơn nhiều người thất nghiệp ngoài kia. Trong đó có cả cậu em trai mình. 

Thằng bé rời quê lên Hà Nội chạy ship cho Now. Nhưng chưa đầy 2 tuần đã phải dừng việc. Không thể về quê, cũng không có thêm bất cứ một công việc làm thêm tạo thu nhập nào. Vì vậy, mình đã nhường phần trợ cấp cho cậu em. Hàng xóm cũng nhường lại phần của mình cho những người khó khăn hơn qua tìm kiếm trên zalo. Tuy không có giá trị lớn về vật chất, nhưng nó chứa đựng rất nhiều tình cảm của mọi người!

Nhìn lại những ngày giãn cách, mình muốn gửi lời cảm ơn đến nhà nước vì phần trợ cấp kịp thời cho người dân!

#5: Cảm ơn UNESCO Office in Viet Nam

Mình là người dân tộc Sán Chay. Nhưng chỉ có những người thực sự thân thiết và học cùng mình thì mới biết điều đó. Còn lại, mình cũng chưa từng chia sẻ hay công khai trên không gian mạng xã hội facebook, zalo. 

Bởi cứ mỗi lần nói mình là người dân tộc thiểu số, y như rằng lại bị trêu. Nào là nhà mày có ngựa không? Có phải cưỡi ngựa xuống núi không? Nhà mày có phải đu dây từ quả núi này sang quả núi khác không? Đi học được nhà nước nuôi à? Thi đại học được cộng bao nhiêu điểm?… Rồi rất rất nhiều lời lẽ chẳng mấy lọt tai. Mà mình lại thuộc kiểu người dễ nhạy cảm. Lắm khi chạnh lòng, tủi thân nên cũng lại cố giấu đi. 

Cho đến khi mình đọc được #KeepingGirlsinthePicture – Vì bức tranh tương lai có trẻ em gái của UNESCO Office in Viet Nam, tất cả đã thay đổi. Cụ thể, chương trình tìm kiếm đại sứ truyền cảm hứng cho trẻ em dân tộc thiểu số, đặc biệt là trẻ em gái tiếp tục học hành và theo đuổi đam mê của mình. Hình thức tham gia là chia sẻ những câu chuyện của bản thân và những người phụ nữ quanh bạn. 

Lúc đầu, mình chỉ lướt qua vì nghĩ rằng câu chuyện của mình chẳng có gì đặc biệt. Rồi chẳng hiểu sao, có một động lực thôi thúc bản thân thực hiện. Và mình bắt đầu ngồi viết lại tất cả quá trình học tập, tự lập mà mình đã đi qua trong suốt ngần ấy năm với tư cách là một cô gái dân tộc Sán Chay. Tất nhiên, rất nhiều cảm xúc ùa về trong đó. 

vibuc-tranh-tuong-lai-co-tre-em-gai

Sau khi gửi bài, mình mong ngóng từng ngày fanpage đăng tải. May sao, câu chuyện của mình được rất nhiều người quan tâm và phản hồi tích cực. Trong đó có không ít bạn bè đến thời điểm này mới biết mình là người dân tộc Sán Chay. Nhưng không còn là lời nói dễ gây tổn thương như trước. Mà là nhiều lời khen, động viên quý báu. 

Đây thực sự là một bước tiến cực kỳ ý nghĩa với mình. Nhờ có UNESCO Office in Viet Nam, lần đầu tiên mình dám thể hiện bản thân, chứng minh thực lực. Cũng là lần đầu tiên mình đứng trước đám đông không gian mạng để hô to: TÔI LÀ NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ SÁN CHAY. Mình rất tự hào vì điều đó! Và chương trình cũng tiếp thêm độc lực về mặt tinh thần giúp mình tiếp tục triển khai blog này. 

Mời độc giả xem đầy đủ bài viết của mình tại đây.

Tạm biệt tháng 9, tháng của sự bùng nổ. Trong 9 lời cảm ơn tháng 9, mình muốn gửi lời cảm ơn đến chương trình #KeepingGirlsinthePicture của UNESCO Office in Viet Nam.

#6: Cảm ơn bác sĩ tại nha khoa Lạc Việt 

Cuối tháng 9, Hà Nội bắt đầu nới lỏng. Đây cũng là khoảnh khắc mà mình đã mong chờ suốt hơn 2 tháng qua!

Vậy là tròn 2 năm 1 tháng 23 ngày mình niềng răng khớp cắn ngược. Cho đến ngày 24/09/2021, mình chính thức được tháo niềng.

Kế hoạch ban đầu của bác sĩ là 1,5 năm. Nhưng để răng ổn định, không bị chạy lại, thời gian đã được cộng dồn thêm 6 tháng. Trước khi tháo mắc cài 1 tháng, bác sĩ kiểm tra và thấy mọi thứ đã ổn định. Vậy là mình có thể tháo đúng hẹn. Trùng hợp thay, ngày hẹn đó lại trùng với ngày mình bắt đầu niềng răng khớp cắn ngược: 2/8/2019 – 2/8/2021.

1 tuần trước khi đến lịch hẹn, Hà Nội bùng dịch, tất cả các dịch vụ, cửa hàng đều phải đóng cửa. Nha khoa cũng không ngoại lệ. Vậy là mình lại tháo niềng răng hụt vì con Covid, buồn ghê. Nhưng mình thầm nhủ, kéo dài một chút, rằng mình sẽ cố định hơn một chút, không sao cả.

thao-nieng-rang-hut

Ngày 24/9/2021, sáng thức dậy, mình vẫn phải sửa soạn đi làm như bình thường. Nhưng tâm trạng phấn khởi, hồ hơi và hồi hộp hơn rất nhiều. Bởi vì chiều nay, mình có lịch hẹn tháo mắc cài. Nghĩ đến cái cảm giác được gỡ bỏ bộ inox nặng trịch, vương víu kia ra khỏi miệng là đã thấy phấn khởi hơn rồi. Lại còn mong ngóng, không biết sau khi tháo mắc cài trông mình sẽ ra sao? Liệu có thay đổi gì không ta?… Vân vân mây mây câu hỏi hiện lên trong đầu.

Chiều, mình xin về sớm một chút. Mưa bão, Hà Nội cũng ỉu xìu, thi thoảng lại có vài cơn mưa kéo theo chút gió lạnh khiến người ta thật chẳng muốn ra khỏi nhà. Nhưng mình lại khác! Trong lòng là cả một bầu trời tươi sáng, hồ hởi và hỉ hả.

Sau những cái “rộp, rộp” của bác sĩ, bộ mắc cài inox đã được tháo ra khỏi miệng. Phải mô tả cảm giác đó như thế nào nhỉ? Khó nói lắm! Cảm giác trống vắng và thiếu thiếu trong miệng. Vì dù sao mình cũng đã quen với bộ mắc cài… Nói vậy thôi, chứ trong lòng vui như mở cờ.

9-loi-cam-on-thang-9

Vậy là sự quyết tâm và kiên trì trong suốt hơn 2 năm qua của mình đã được đền đáp xứng đáng. Từ một bộ răng nhấp nhô, cái thò ra, cái thụt vào, đã thế còn khớp cắn ngược. Bây giờ, từng chiếc từng chiếc một đều tăm tắp. Tình trạng khớp cắn ngược đã được cải thiện triệt để. Khi cười, mình cũng tự tin hơn rất nhiều so với trước đây. 

Xem thêm Nhật ký niềng răng khớp cắn ngược tuổi 23 của mình nhé!

Tạm biệt tháng 9, mình muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc đến các bác sĩ tại Nha Khoa Lạc Việt đã giúp mình tự tin tỏa sáng. 

#7: Cảm ơn cuốn sách Dấn Thân 

Trước đây khi đi học nội trú, mình rất thích đọc sách. Có những lúc lên thư viện mượn cả 1 chồng cao về ngấu nghiến, cả sách lẫn truyện. Nhưng tự nhiên vài năm sau khi ra trường đi làm, mình trở nên lười biếng hơn. Có lẽ do mạng Internet, smartphone đã quá phổ biến. Nhiều khi mình cầm đến cuốn sách đọc vài trang lại muốn bỏ xuống, thiếu tập trung, 

Dạo gần đây mình đã thay đổi thói quen đọc bằng nghe để cải thiện tình hình. Mình tải App sách nói, tập trung nghe vào những lúc đi bộ. Mỗi ngày một chút, thấy cũng có hiệu quả. 

cuon-sach-dan-than

Tháng 9 vừa qua, mình đã hoàn thành cuốn sách Dấn Thân của tác giả Sheryl Sandberg – Giám đốc vận hành (COO) của Facebook. Đây là một cuốn sách rất rất ý nghĩa, ý nghĩa ngay từ những lời tựa đầu tiên của bà Tôn Nữ Thị Ninh. Đến nỗi mình đã nghe đi nghe lại đến 2 – 3 lần. Cuốn sách viết tặng cho phụ nữ, khuyến khích phụ nữ gạt bỏ tư tưởng truyền thống, hy sinh và chấp nhận. Mà thay vào đó là dấn thân theo đuổi tham vọng, ước mơ của mình… 

Cuốn sách cho mình nhiều lời khuyên và định hướng trong tương lai. Nếu có cơ hội, bạn cũng nên nghe thử nhé! 

#8: Cảm ơn một trung thu ý nghĩa 

Lời cảm ơn thứ 8, mình muốn dành tặng cho ngày trung thu ý nghĩa. 

Đêm rằm, Hà Nội đã nới lỏng giãn cách, dòng người nô nức kéo nhau lên phố đi bộ Hồ Gươm. Nhưng mình lựa chọn ở nhà để đảm bảo an toàn cho bản thân. Một mình ru rú trong căn phòng trọ rộng chỉ chừng 13m2, nhiều cảm xúc ùa về. Nỗi nhớ nhà xen lẫn chút tủi hờn, cô đơn. 

7h tối, cậu em mình gọi điện bảo đang đi ship hàng gần phòng trọ. Vậy là chẳng cần hẹn trước, 4 chị em (bao gồm cả nửa kia của mình) lại tụ tập trong căn phòng 13m2. Nhỏ bé đấy, đơn sơ đấy nhưng ấm cúng lắm. Bữa ăn đơn giản, chẳng kịp chuẩn bị gì cầu kỳ. Song, quan trọng hơn, chúng mình vẫn ở cạnh nhau để đón một trung thu ý nghĩa!

cam-on-mot-trung-thu-y-nghia

#9: Lời cảm ơn tháng 9 vì mình đã bình an!

2 tháng giãn cách ở nhà với mình quá là khó khăn về mặt tinh thần. Bởi vì bản thân mình là đứa hay đi, thích đi lại, tự do ngao du. Thế mà giờ lại bị chôn chân ở một chỗ. Mình vẫn hay nói trêu những người từ tỉnh lẻ lên ở trọ như tụi mình là dân ngụ cư. Và vì chỉ ngụ cư thôi, kinh tế lại eo hẹp nên phòng trọ cũng nhỏ bé khiêm nhường. 

Cả 2 tháng trời, mình chỉ quanh quẩn trong căn phòng rộng 13m2. Từ giường ngủ, bước 1 bước ra tới bàn làm việc, 2 bước tới bếp nấu, 3 bước tới nhà vệ sinh. Vậy là tóm gọn mọi sinh hoạt ăn uống ngủ nghỉ làm việc chỉ vỏn vẹn vài bước chân. Thực sự bí bách về mặt tinh thần.

Nhưng ngẫm lại, thật may mắn vì đến thời điểm hiện tại, Hà Nội đã nới lỏng. Mặc dù chưa được về quê nhưng vẫn vui hơn, thoải mái hơn rất nhiều. Và quan trọng hơn, mình ngồi viết những dòng tâm sự này khi mình đang bình an! Cảm ơn vì tất cả!

9-loi-cam-on-danh-ho-thang-9

9 lời cảm ơn dành cho tháng 9 trước khi đón tháng mới. Tạm biệt tháng 9, tạm biệt những ngày dài làm việc tại nhà, trong căn phòng trọ với 4 bức tường bí bách. Chào tháng 10, tháng của sự chuyển tiếp, của những vấn vương và cả dự định mới! Lúc này, trời hẳn đã cuối thu, ta cảm nhận rõ rệt cái không khí se se lạnh khi rảo bước trên phố. 

“Bản quyền thuộc về blog Sanchih2t.com. Mọi hình thức copy, trích dẫn cần được sự đồng ý của tác giả, ghi rõ nguồn” 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.