Hành trình vạn dặm khởi đầu từ một bước chân nhỏ!

Đây là câu chuyện mà tôi đã chia sẻ trong dự án #KeepingGirlsinthePicture – Vì bức tranh tương lai có trẻ em gái của UNESCO Office in Viet Nam. Bản thân tôi cũng là một người con cái dân tộc thiểu số. Cũng đã phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều lần để có được tôi của ngày hôm nay. Chính vì thế, tôi muốn lấy câu chuyện của chính mình để truyền cảm hứng, giúp các bé gái dân tộc thiểu số (và tất cả mọi người) vươn lên nghịch cảnh, vững tin hơn vào tương lai tươi sáng. Đó sẽ là cả một hành trình vạn dặm, nhưng chắc chắn rất thú vị!

Hành trình vạn dặm khởi đầu từ một bước chân nhỏ!

Câu nói mà tôi cực kỳ ấn tượng từ cuốn sách Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ của tác giả Cảnh Thiên. Quả thật, tất cả những hành trình vạn dặm xa xôi, hay đơn giản chỉ là vài mét cũng đều bắt đầu từ một bước chân nhỏ. Chúng ta vẫn phải đi từng bước, từng bước một để rút ngắn khoảng cách đến đích. 

Thuở bé khi mới chập chững biết đi, dù siêu vẹo như một gã say rượu, dù vấp ngã đến vài ba lần. Nhưng chúng ta vẫn cố gắng đi về nơi ấm áp nhất, đó là vòng tay ba mẹ. 

Và khi lớn lên cũng vậy! Con đường tìm kiếm tương lai, sự nghiệp cũng thế. Tất cả đều được bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt, từ những bước chân chập chững, từ những cái vấp ngã đầu đời, từ những bài học cuộc sống ….

hanh-trinh-van-dam-khoi-dau-tu-mot-buoc-chan-nho

Hành trình của tôi bắt đầu từ năm 12 tuổi…

Sinh ra tại Phú Đô, Phú Lương, Thái Nguyên, nhưng ngay từ khi mới 12 tuổi, tôi đã đi học xa nhà, xa gia đình. Tôi lúc ấy là một cô bé dân tộc Sán Chay chỉ vỏn vẹn 27kg. Thân hình gầy guộc, nhút nhát, bố mẹ thuần nông, phải lo kiếm ăn từng bữa. 

Khi tôi học hết lớp 5, đó cũng là năm đầu tiên có chương trình tuyển sinh con em dân tộc thiểu số đi học trường nội trú huyện. Nhưng chỉ có duy nhất 1 suất, trong khi cả tôi và người bạn thân được đề cử đều có thành tích học tập đứng nhất nhì trường.

Vào giai đoạn 2006, cụm từ “trường nội trú” với tôi quá đỗi xa lạ. Lúc ấy cũng chẳng có internet phổ biến như bây giờ để nghiên cứu, tìm hiểu. Mọi thứ đều được truyền đạt qua lời tường thuật của giáo viên. Đến thời điểm hiện tại, mô hình trường nội trú đã rất phổ biến ở nhiều tỉnh thành, huyện lỵ vùng sâu vùng xa. 

Có thể hiểu đơn giản, trường dân tộc nội trú là ngôi trường được xây dựng dành cho thanh thiếu niên dân tộc thiểu số. Mục đích là tạo điều kiện học tập tốt nhất cho con em. Đồng thời tìm kiếm cũng như tạo nguồn cán bộ, nhân lực có trình độ cho vùng miền núi, dân tộc thiểu số. Những học sinh giỏi của các xã sẽ được tuyển thẳng qua học bạ mà không cần thi. Ở thời điểm tôi học, chỉ có duy nhất 1 lớp nội trú. Bởi vậy mỗi xã chỉ chọn 1 người. Nhưng hiện nay, có thể tuyển 2, 3 hoặc 4 em học sinh của cùng một trường. 

thay-co-la-nguoi-dinh-huong

Tôi nhớ lần ấy hai thầy cô chủ nhiệm (Là thầy Thái và cô Bắc) đến tận nhà giữa lúc đang hì hục cơm trưa. Thầy bảo: “Thầy cô chỉ có thể tư vấn, quyết định cuối cùng vẫn là ở em. Nhưng thầy nghĩ, đó là một môi trường mới, một cách cửa mới em nên bước vào”. 

Mọi người đều nói trường nội trú tuyển chọn những bạn xuất sắc nhất từ khắp các xã huyện. Vì thế mình lên đó chỉ giống như đang lấy trứng chọi đá. Tất nhiên lúc ấy, tôi chẳng nghĩ ngợi được gì nhiều, chỉ muốn được xông pha và thử sức. 

Ngôi trường mà tôi đã lựa chọn là Trường THPT Bình Yên (huyện Định Hóa). Đặc thù của trường là đào tạo cả cấp 2, cấp 3. Nhưng khối nội trú chỉ có cấp 2. Trường ở huyện khác, cách xa nhà hơn 40km, 1 tháng được về nhà 1 lần. Phương tiện duy nhất của gia đình là chiếc xe máy dream tàu đã cũ. 

12 tuổi, trong khi các bạn vẫn chưa biết nấu ăn, tôi đã phải tự lo cho bản thân. Từ việc giặt giũ, tắm gội cho đến mọi sinh hoạt, học tập hàng ngày. Xung quanh tôi có nhiều bạn gia đình khá giả. Mỗi lần bố mẹ lên thăm đều đem theo rất nhiều quà. Lắm khi tủi thân, tôi chốn một góc, vừa khóc, vừa nhớ nhà. Nhưng chính những lúc ấy, tôi lại có thêm động lực để học tập, để phấn đấu, mơ ước đến một tương lai tốt đẹp hơn.

hanh-trinh-den-voi-ha-noi

Rồi tôi tiếp tục đem theo ước mơ của mình bước vào trường nội trú Hữu Nghị T78 tại Sơn Tây, Hà Nội. Khi ấy, tôi không chọn thi vào trường nội trú tỉnh như các bạn, dù biết gần nhà. Tôi chọn đi xa hơn, tôi chọn môi trường đào tạo ở Hà Nội. Vì tôi muốn được tiếp cận và có thêm nhiều cơ hội đi xa hơn nữa. 

Có thể nói, đó là một quyết định khá chớp nhoáng. Vì đã đến hạn chót nộp hồ sơ. Nhưng đến bây giờ, mỗi lần nghĩ lại, tôi luôn cảm thấy đó là quyết định sáng suốt của mình. Trường dân tộc nội trú thứ 2 không chỉ cho tôi tri thức mà còn là những người thầy, người cô, người bạn tuyệt vời. 

Và rồi tôi trở thành học sinh giỏi Văn trong cả 3 năm của trường. Thi đỗ thủ khoa Việt Nam học – Trường đại học sư phạm Hà Nội. Nhận học bổng 6 kỳ. Ra trường với bài khóa luận đạt 9,8 điểm và tấm bằng loại giỏi. 

Đến thời điểm hiện tại, tôi đã ra trường và làm trong lĩnh vực Marketing tại Hà Nội. Đây là một ngành nghề có nhiều tiềm năng phát triển trong thời đại kỹ thuật số. Sau 3 năm ra trường, mặc dù chưa có thành tựu gì quá nổi bật, nhưng bước đầu tôi đã có thể thoát khỏi lao động chân tay vất vả ở quê nhà.

nganh-marketing

Phải nói thực lòng, trường dân tộc nội trú đã thay đổi hoàn toàn tương lai của tôi. Giúp cuộc đời của tôi bước sang một trang mới, làm chủ số phận. Nuôi dưỡng khao khát vươn lên để trở thành một người phụ nữ thành công và đáng tự hào của người dân tộc thiểu số Sán Chay. Tuy đó là cả một hành trình đầy chông gai, khó khăn và tất cả vẫn đang là mục tiêu!

Tôi vẫn đang nỗ lực từng giờ!

Thay vì nghỉ học, lấy chồng, sinh con rồi lại tất bật lao vào vòng xoáy vất vả không lối thoát. Tôi chọn nỗ lực từng ngày, từng giờ. 

Thay vì ngồi một chỗ và than trách số phận. Tôi chọn cho mình tri thức để tự thay đổi số phận.

Thay vì xấu hổ mỗi khi bị những lời nói vô tình làm tổn thương người dân tộc thiểu số. Tôi chọn sự tự hào và dám đối mặt. Sử dụng những tri thức vốn có để giới thiệu những văn hóa truyền thống tốt đẹp của người Sán Chay đến mọi người. 

tran-thu-hong-dan-toc-san-chay

Bằng chứng là suốt  4 năm đại học, tôi đã thực hiện 3 đề tài nghiên cứu khoa học và 1 bài khóa luận tốt nghiệp xoay quanh văn hóa dân tộc Sán Chay. Hiện tại, tôi vẫn đang chăm chỉ xây dựng 1 blog riêng về văn hóa Sán Chay để lưu giữ và giới thiệu đến mọi người. Bởi chia sẻ và thấu hiểu là cách tốt nhất để chúng ta xóa bỏ mọi rào cản về văn hóa, ngôn ngữ và định kiến tộc người. 

Tôi không phải là một người hoàn hảo và cũng chưa có thành tựu nào nổi bật. Nhưng tôi tin mình sẽ trưởng thành hơn sau mỗi chặng đường, mỗi vấp ngã. Đó sẽ là những bài học quý báu để tôi vươn tới ước mơ, chạm vào khát vọng và thành công.

Và bạn cũng thế nhé!

Hành trình vạn dặm khởi đầu từ một bước chân nhỏ! Tôi cảm ơn tôi của ngày đó đã dám ước mơ, đã nỗ lực hết mình để vươn lên nghịch cảnh! Và tôi cũng cảm ơn tôi của ngày đó vì đã không chùn bước mà từ bỏ, để có được tôi của ngày hôm nay. Để tôi được ngồi kể lại một phần hành trình mà mình đã đi qua với tất cả mọi người. 

hanh-trinh-van-dam-khoi-dau-tu-mot-buoc-chan

Tôi biết rằng, việc tiếp cận internet sớm với các em học sinh dân tộc thiểu số vùng cao là rất hạn chế. Có thể, các em cũng đang giống mình của 14 năm về trước. Cảm giác hoang mang và không có định hướng khi đứng trước quyết định có hay không nên vào học tại trường dân tộc nội trú.

Nhưng các em ơi, nếu các em có đọc được những dòng này thì hãy cứ mạnh mẽ lên, cứ xông pha hết mình nhé. Trường dân tộc nội trú là một môi trường lý tưởng. Vì ở đó được trang bị cơ sở vật chất rất tốt. Tuy phải xa nhà, xa bạn bè. Nhưng chúng ta sẽ nhanh chóng có thêm những người bạn mới, thầy cô mới. Và quan trọng là có thêm niềm kiêu hãnh mới vào một tương lai tươi sáng hơn.

“Bản quyền thuộc về blog Sanchih2t.com. Mọi hình thức copy, trích dẫn cần được sự đồng ý của tác giả, ghi rõ nguồn” 

#KeepingGirlsinthePicture – Vì bức tranh tương lai có trẻ em gái – một chương trình truyền cảm hứng rất ý nghĩa. Và đây là bức hình mà fanpage UNESCO Office in Viet Nam đã sử dụng để đăng bài. Mình cực kỳ thích nó ^^.

Và đừng quên, hãy bắt đầu hành trình vạn dặm của chính bạn ngay hôm nay nhé!

hanh-trinh-van-dam-khoi-dau-tu-mot-buoc-chan-nho-7

 

15 thoughts on “Hành trình vạn dặm khởi đầu từ một bước chân nhỏ!

  1. Huyennguyen says:

    Cảm ơn chị đã chia sẻ câu chuyện của mình. e cũng mới biết đến chị và blog của chị qua câu chuyện chị chia sẻ trên UNESCO Office in Viet Nam. Em cũng là 1 cô gái dân tộc Tày ở Thái nguyên, vượt qua bao nhiêu định kiến, hiện giờ e đã ngồi trên giảng đường đại học năm 2. e hi vọng ở một tương lai tươi sáng phía trước c ạ

  2. Cô Linh says:

    Yêu lắm cô gái nhỏ, người đã giúp đỡ cô rất nhiều và cũng khiến cô bất ngờ và khâm phục nhiều không kém

  3. ThuHong says:

    Trên mặt đất làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi!
    Nhưng đường to hay nhỏ, dài hay ngắn lại là do cách đi của mỗi người.
    Ngoài 2 lần nhập trường mới, lần thứ 3 cũng li kỳ chẳng kém.
    Khi biết mình học Việt Nam Học, một số người (cả bạn bè và người không thân) đều bảo vào ngành ý làm gì, học gì, có tương lai gì đâu mà học. Cơ mà mình lại đi ngược ý kiến đám đông 🥰🥰🥰.
    Chúc các bạn cũng sẽ thành công và đạt được những mơ ước của mình nhé.

  4. Trần Thị Ngọc says:

    Cô biết đến blog của cháu thông qua bài đăng của unesco. Chúc cháu sẽ thành công hơn nữa trên công đường mình chọn nhé. Mãi tự tin và thái.

  5. Trường TV says:

    ôi sao bh mình mới đọc được bài này nhỉ. thực sự quá cảm động luôn ấy. bạn là 1 cô gái nỗ lực. và hãy cứ tiếp tục theo đuổi ước mơ, đam mê của mình nhé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *